Tự dưng ước chuyện không đâu
Ước như cổ tích phép mầu tiên ban.
Ước gì kéo ngược thời gian
bằng câu lục bát dịu dàng thiết tha.
Ước về lại những ngày xa
Câu thơ vụng dại làm quà tặng em.
Thẹn thò em mở ra xem
Bỗng dưng hờn dỗi rồi đem trả bừa.
Ước về lại những
ngày xưa
Em còn thiếu nữ
vẫn chưa lấy chồng
Trầu cay một mớ ba đồng
Đời đâu có lá diêu
bông mà chờ.
Ước về lại thuở ban
sơ
Bên em anh chẳng ơ
hờ dửng dưng.
(Hồi ấy bối rối
ngập ngừng…
Yêu không dám nói,
lừng chừng thế thôi).
Bây giờ kỷ niệm mù
khơi
Người thương năm
cũ xa rồi còn đâu.
Liu riu nước quyện
chân cầu
Nghiêng mình soi
bóng mái đầu điểm sương.
Ngô Chí Trung
Nha Mân
28-12-2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét