Thứ Ba, 26 tháng 5, 2020

NHƯ BUỔI ĐẦU TIÊN



Một ngày rồi cũng sẽ qua
Dầu không dầu muốn thì tà huy bay
Tháng vơi nối tiếp năm dài
Mùa đi bỏ lại tàn phai xuân thì.

Đời người tợ cánh thiên di
Hãy yêu thương để biết vì nhau hơn
Để người thôi hết cô đơn
Biết xa nhớ, biết dỗi hờn, đam mê.

Nợ em một nửa câu thề
Ngâu tuôn rả rích lạnh lê thê đời
Chạm vào cung bậc chơi vơi
Còn nghe đồng vọng một thời xa xăm.

Nợ em nửa nụ hôn thầm
Hắt hiu môi đợi, quầng thâm mắt chờ
Đường trần xa lắc xa lơ
Chuyến đò nhân thế bến bờ nào đi.

Yêu là lệch áo lơi khuy
Xa là khuất nẻo từ ly quên chào
Thương là sóng mắt xôn xao
Nhớ là phút quặn lòng đau quặn lòng.

Trăm năm rồi cũng hư không
Biết đâu nắng sớm mà mong mưa chiều
Thì về tìm lại thương yêu
Lòng thanh thản với bao điều hồn nhiên.

Xa bon chen
lánh ưu phiền
Bên nhau
như buổi đầu tiên thuở nào.


Ngô Chí Trung
   24-5-2020

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2020

MÙ KHƠI BIỂN CHIỀU



Thuyền trăng neo bến nguyệt rằm
Em say viễn mộng tôi thăm thẳm chờ
Biển chiều quạnh quẽ hoang sơ
Mây ngàn hạc nội bên bờ thiên thu.

Em còn vui bước phiêu du
Tôi lơ ngơ giữa sương mù chiêm bao
Cỏ xanh che kín lối vào
Để tôi lảo đảo lao đao bên lề.

Hồn rơi lạc cõi đam mê
Nẻo đi xa vắng đường về quạnh không
Tâm tư chất ngất nỗi lòng
Chân trời góc bể ngóng trông bơ phờ.

Ngày em đánh mất ngây thơ
Mới hay từ bấy tôi khờ dại thêm
Ngày nghiêng nắng hắt bên thềm
Đêm rồi đêm lại tàn đêm vỡ òa.

Nhớ thương cuồn cuộn dòng sa
Tôi gom vớt mảnh phù hoa úa vàng
Sóng đời bèo nước hợp tan
Chân mây mặt biển dặm ngàn chơi vơi.

Xa xôi tình giạt phương trời
Chợt ngơ ngẩn vọng mù khơi biển chiều.


Ngô Chí Trung
   14-5-2020

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2020

QUA MIỀN NHỚ QUÊN


Người đi mang hết trinh hương
Thơ ngây vương góc sân trường cũng phai
Nhớ xưa áo trắng trang đài
Phất phơ theo lá me bay lưng chừng.

Không còn nắng hạ rưng rưng
Đường trưa tan học ngập ngừng đợi mong
Trời xanh mây trắng phiêu bồng
Tiếng ve réo rắt, phượng hồng sắc hoa.

Hạ nào ta đã chia xa
Sầu vương ánh mắt lệ nhòa đôi ngươi
Tình xưa trả hết cho người
Chỉ xin giữ lại nụ cười thắm duyên.

Thương thời áo trắng trinh nguyên
Mai sau lạ lẫm qua miền nhớ quên.


Ngô Chí Trung
   12-5-2020

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2020

KHOẢNG LẶNG


Líu lo chim hót trên cành
Búp non lộc trổ lá xanh biếc ngời.
Nắng hồng áo lụa vàng phơi
Thênh thang trời rộng mây vời vợi bay.

Từ em tóc bím vắt vai
Ta tuần đôi bận đêm ngày chiêm bao.
Vườn xuân để ngỏ lối vào
Ríu ran chim hót xôn xao lá cành.

Em cười mắt biếc long lanh
Tóc thơm bồ kết tươi nhành dung nhan.
Ta về ru mộng trần gian
Dấu chân du tử đã nhàn nhạt xa.

Em thon mười ngón tay ngà
Bờ môi căng mọng nụ hoa hé chờ
Ta còn lóng ngóng lơ ngơ
Vụng về để tháng ngày hờ hững qua.

Phong sương bạc áo quan hà
Tình em khoảng lặng lòng ta sóng ngầm.


Ngô Chí Trung
   10-5-2020

Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2020

BÀI THƠ LỤC BÁT HAI DÒNG



“Hồn anh như hoa cỏ may,
Một chiều gió cả bám đầy áo em.”(*)

Hai câu lục bát cũ mèm
Như mưa quê thấm ướt nhèm mái tranh.

Cần chi trường khúc liên thanh
Đôi dòng lục bát cũng thành bài thơ.

Mặc ai rẻ rúng hững hờ
Dòng lục bát vẫn lững lờ thương yêu.

Hai câu đủ nói đôi điều
Trải lòng Nguyễn Bính qua chiều mênh mông.

Bài thơ lục bát hai dòng
Thôi đừng thêm nữa bận lòng cố nhân!


Ngô Chí Trung
   18-4-2020
(*) Bài thơ “Hoa cỏ may” của Nguyễn Bính

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2020

NGÀY XƯA... BÂY GIỜ...

Ngày xưa…
Bé dại. Đêm trăng
Anh và em
hái chị Hằng xuống chơi
Khều hoài
trăng chẳng chịu rơi
Ngây ngô khờ khạo
Một thời… Ngày xưa.

Bây giờ…
Mấy bận nắng mưa
Chị Hằng, chú Cuội
gió đưa về trời
Anh và em
cách đôi nơi
Vầng trăng ngày cũ
xa vời vợi xa.


Ngô Chí Trung
   17-4-2020

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2020

VÔ THƯỜNG


Gặp thời cô-vít cô-vi
Ở đâu yên đó, đừng đi rộn ràng
Sống chậm lại, bớt lo toan
“Giãn cách xã hội”, rảnh rang ở nhà.

Xóm giềng hạn chế lân la
Sáng chiều quanh quẩn cũng qua một ngày
Ngồi không cảm thấy…  ngứa tay      
Sách xưa truyện cũ đem bày biện ra.

“Cách ly…”, có dịp nằm nhà
Chớ nên đàn đúm con cà con kê
Cháu con xúm xít tụ về
Cầu mong hạnh phúc đề huề  an gia.

Bao năm cơm áo đường xa
Bây giờ sum họp một nhà ấm êm
Hàn huyên tâm sự đầy thêm
Ru say mộng mị vào đêm thật dài.

Bình minh rực rỡ ban mai
Cảm ơn đời! Thêm một ngày yêu thương
Thế gian vạn sự vô thường
Trong cơn đại dịch mới tường tận nhau.

Mong ngày cô-vít qua mau,
Lại xuôi ngược giữa nháo nhào nắng mưa.


Ngô Chí Trung
  11-4-2020
(Những ngày “giãn cách xã hội” theo Chỉ thị số 16/CT-TTg của Thủ tướng Chính phủ về các biện pháp cấp bách phòng, chống dịch COVID-19). 

Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2020

VỀ TÌM TUỔI THƠ



Bôn ba mỏi gót chân gầy
Chốn xưa trở lại buổi ngây ngất chiều
Ta về nắng úa tường xiêu
Bậc thềm trơ dấu mòn tiều tụy phơi.

Tuổi thơ ngây khuất mù khơi
Lối rêu phong vướng bước rời rã đi
Ta về phơi lại tàn y
Bỏ ngoài tai những thị phi thường tình.

Miệng cười giả bộ làm thinh
Gặp chưa kịp nói đã hình như xa.
Em roi rói tóc mượt mà
Gió phơ phất áo đôi tà đong đưa.

Ta về đếm nắng đo mưa
Ngày thương tháng nhớ năm thừa đợi trông
Con chim bìm bịp bên sông
Tiếng kêu gọi nước lớn mông mênh chiều.

Nắng nghiêng bóng ngả đăm chiêu
Biết tìm đâu một cánh diều tuổi thơ!
Hoàng hôn xuống chậm lững lờ
Một ngày qua giữa đôi bờ nhớ quên.

Nhớ người, nỗi nhớ không tên

Quên màu sương khói nhuộm trên mái đầu.


Ngô Chí Trung
  01-4-2020

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2020

MƯA NGUỒN LẠNH TANH...



Em đi, trời đã vào đêm
Bước chân xa vắng, hiên thềm hắt hiu
Nghe hơi sương nhuốm lạnh nhiều
Gió qua lá ở lại chiều vừa rơi.

Chút tình gió lộng ngàn khơi
Người đi viễn xứ cho rời rã mong
Tôi ngồi rải nhớ ra hong
Tàn hương kỷ niệm tỏa nồng nàn khuya.

Một mai đôi ngả đường chia
Mới hay từ bấy mình lìa lạc nhau
Giữa đời lẫn lộn vàng thau
Thời gian phủ kín một màu rêu xanh.

Chút tình vướng víu mong manh
Tôi ôm mối đợi chỉ mành treo chuông.
Nỗi niềm chớp bể trùng muôn
Tâm tư đẫm giọt mưa nguồn lạnh tanh…


Ngô Chí Trung
  27-3-2020

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2020

BỀNH BỒNG NƯỚC MÂY



Tiễn nhau cúi mặt làm thinh
Chút thương luyến nhớ chút tình khói sương

Khói sương trời đất bình thường
Nhớ thương là chuyện của tương tư người
Hợp tan là lẽ khóc cười
Phận duyên là số kiếp rười rượi vương.

Em đi khuất bóng cuối đường
Ta về góp nhặt tàn hương bồi hồi
Tiếc uyên ương nỡ lìa đôi
Ước mơ thôi đã… đành thôi mộng vùi.

Nụ hôn nồng ấm chưa nguôi
Bờ môi héo hắt ngậm ngùi dấu son
Lời xưa hẹn biển thề non
Trăng xưa bến cũ ai còn nhớ quên.

Ta về lối vắng mình ên
Em đi tóc lộng bồng bềnh nước mây.


Ngô Chí Trung
  22-3-2020