Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

Tình lỡ




      Bảo rằng: “Hoa dáng như tim vỡ.
      Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!”
      (Hai sắc hoa ti gôn – thơ T.T.Kh.)     

       
      BẢO    đừng nhớ, cũng đừng thương.
      RẰNG quên đi những đoạn trường em ơi.
      HOA    tàn, nhuỵ rữa, cành rơi.
      DÁNG ai khuất nẻo xa vời vợi xa.
      NHƯ    hoàng hôn tím nhạt nhoà.
      TIM     yêu lỗi nhịp phôi pha một thời.
      VỠ       đôi…! Tàn giấc mộng rồi!

      ANH   còn phiêu dạt nổi trôi cuối ngàn.
      SỢ      đàn dạo khúc ly tan.  
      TÌNH xưa thôi cũng buồn man mác buồn.
      TA      loay hoay giữa chiều buông.
      CŨNG mờ mịt hướng biết nguồn nơi đâu.
      VỠ      tan ước vọng ban đầu.
      THÔI tình ta đã qua cầu gió bay!


                                      
                                                 Ngô Chí Trung

(Đã in trong tập thơ Ươm Hoa, Nhà xuất bản Hội Nhà Văn ,tháng 4/ 2017)



Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

Khoảng cách



      
      Câu thơ rớt giữa chợ đời.
Lấm lem cát bụi chữ rơi nháo nhào.
      Thế gian lố nhố lau nhau.
Tôi như một kẻ chiêm bao giữa ngày.
      Người ta cầu lợi, cầu may.
Còn tôi tha thẩn miệt mài tìm thơ.
      Lời thơ của một gã khờ.
Gieo vần lóng ngóng lơ ngơ vụng về.
      Tìm trăng, trăng khuất sơn khê.
Tìm em, em vắng đành về tay không.
      Em như sương khói bềnh bồng.
Vương vương phía cuối vườn hồng đầy hoa.
      Tôi là cánh nhạn la đà.
Cuối trời phiêu bạt nên xa ngàn trùng.
     
      Một mai nếu có tương phùng.
Gom câu thơ lạc ta cùng ngâm nga.

                        
                           Ngô Chí Trung

Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2014

Nhớ mẹ ngày xưa



Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái.
      Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
      (Mẹ - Thơ Đỗ Trung Quân)


      
       Mẹ ta theo nghiệp nhà nông.
Về làm dâu ở quê chồng gieo neo.
      Đồng chua cây lúa quắt queo.
Tháng ba ngày tám phận nghèo hẩm hiu.
      Cha về cực lạc tiêu diêu.
Bơ vơ dáng mẹ liêu xiêu bên đời.
      Chắt chiu từng giọt sữa vơi.
Nuôi con với tiếng ru hời nao nao.
      Cánh cò vẫy khúc đồng dao.
Trời mưa bong bóng cầu ao bập bồng.
      Thương con mẹ chẳng sang sông.
Tuổi thơ rong ruổi trên đồng lớn khôn.
     Tuổi đời mẹ đã hoàng hôn.
Chiều vương sương khói ngập hồn mênh mông.

      Mẹ giờ về cõi hư không.
Giã từ manh áo nhà nông quê mùa.
      Ngồi buồn nhớ mẹ ngày xưa.
Bên tai vẳng tiếng chuông chùa vọng ngân.


                                   
                                       Ngô Chí Trung

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

Lời người ra đi (Ghi lại cảm xúc giấc mơ thấy mình đã… chết)





Ta tên là Ngô Chí Trung.
Mẹ sinh, cha dưỡng, ung dung vào đời.
Gặp hồi đạn rớt bom rơi.
Cửa sinh tử cũng qua thời chiến tranh.

Bây giờ… đang yên đang lành.
Bỗng dưng thân xác tan tành… ra ma.
Nếu vua chết, nói: băng hà.
Còn ta dân dã gọi là quy tiên.

Hỏi trời, hỏi đấng thiêng liêng…
Vì sao phải xuống cửu tuyền, xuôi tay?
Thôi thì… thôi vậy mà hay!
Cũng đành… Thôi thế từ nay… Cũng đành!

Giã từ cõi tạm mong manh.
Trần gian một thuở tung hoành còn chi.
Nhếch môi nén tiếng cười khì.
Hình hài rữa nát sá chi dập vùi.

Đời buồn, ta chẳng cầu vui.
Cảm ơn người đã ngậm ngùi viếng thăm.
Ai người tri kỷ, tri âm.
Cho ta vĩnh biệt lệ đầm đìa tuôn.

Theo mưa nước lại về nguồn.
Theo đời ta lại về buông thơ lòng.

                                                                              


Ngô Chí Trung



Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

Gởi người tình lỡ




Đã hết thuở ban đầu mơ với mộng.
Tình chia phôi ngăn cách lối đi về.
Em mờ mịt bên kia bờ biển rộng.
Tôi ngút ngàn xa khuất nẻo sơn khê.

Em về phía ngược chiều cơn gió thổi.
Lối mòn xưa vàng ngập lá thu rơi.
Tôi còn lại của một thời nông nổi.
Lòng chắt chiu chút kỷ niệm đầu đời.

Em hời hợt nên tình yêu phai nhạt.
Tợ cánh chuồn thoắt đậu, thoắt bay đi.
Tôi vụng dại xây lâu đài trên cát.
Để duyên tan, tình lỡ có mong gì.

Em chọn lấy con đường ưng ý nhất.
Trời sinh em là để lánh xa tôi.
Mãi xuôi ngược giữa dòng đời tất bật.
Lơi vòng tay nên vuột mất em rồi.
Ở phương nầy lòng tôi luôn trăn trở.
Đời mấy ai trọn vẹn cả đôi đường.
Bằng lăng xưa trổ tím màu nhung nhớ.
Hoa lộc vừng rụng đỏ góc quê hương.
 
                                 Ngô Chí Trung

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

Nói với Nàng Thơ



(Ta là khách trọ cõi trần,
Trăm năm tạm trú một lần rồi đi).




Có lắm tình yêu cõi tạm hờ.
Tình yêu trai gái để duyên mơ.
Tình yêu bè bạn thành tri kỷ.
Ta cũng tình yêu – yêu cõi thơ.

Đã trót yêu em từ kiếp trước.
Nên hoài mơ tưởng bóng giai nhân.
Vang trong tiềm thức lời hẹn ước.
Em đã xa rồi, ta tủi thân.

Ta yêu em tình yêu tuyệt đối.
Bằng linh hồn, khối óc, con tim.
Nàng Thơ ơi! Em đừng hờn dỗi.
Cả đời ta mải miết đi tìm.

Đem cây si trồng trên muôn lối .
Thắm ân tình cành lá xum xuê.
Chờ đợi em những mùa tiếp nối.
Mỏi mòn trông chưa thấy em về.

Tình yêu em – non cao biển rộng.
Đi tìm em – rừng thẳm sông dài.
Ngày em về, hồn thơ rung động.
Tâm gieo vần, ngất ngưỡng men say.

Ngô Chí Trung
 

Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014

Bỗng dưng



(Thế gian chẳng ít thì nhiều;
            Bỗng dưng ai có đặt điều cho ai.) – ca dao.
Bỗng dưng ra ngẩn vào ngơ.
Bỗng dưng nghĩ vẩn nghĩ vơ… mơ hồ.
Bỗng dưng ngây ngây ngô ngô.
Bỗng dưng lẩn thẩn như… đồ dở hơi.
Bỗng dưng hồn thoáng chơi vơi.
Bỗng dưng vướng víu một trời tơ vương.
Bỗng dưng chín nhớ mười thương.
Bỗng dưng vương vấn mùi hương tóc thề.
Bỗng dưng tỉnh tỉnh mê mê.
Bỗng dưng… thôi đã Y…Ê… U rồi.
Bỗng dưng tim đập bồi hồi.
Bỗng dưng mong đứng, mong ngồi… người ta.

Cõi trời đất rộng bao la.
Người dưng xa lạ, vậy mà…! Bỗng dưng…!

Ngô Chí Trung

Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

Chuyện ngày xưa




Ngày xưa, mình yêu nhau cũng mùa hè rực trời hoa phượng đỏ. Ngây thơ làm sao mối tình đầu đời thuở nhỏ! Mang theo sự lãng mạn hồn nhiên trong trắng tuổi học trò; tuổi vô tư chẳng gợn chút buồn lo. Chỉ có sự nôn nao với tâm trạng nhiều bỡ ngỡ trong những lần hẹn hò gặp gỡ buổi ban đầu.
Ngày tháng qua đi, mình yêu nhau được bao lâu? Em vô cớ hay dỗi hờn, trách móc. Những buổi hẹn hò chỉ mình anh đợi chờ đơn độc. Thỉnh thoảng đôi lần được gặp, anh nóng tính nặng lời. Em lặng thinh để nước mắt tuôn rơi.
        Ngày xưa, anh thường bảo nếu lòng buồn hãy khóc nhiều đi em ơi. Chừng nào hồ lệ cạn thì là thương nhớ vơi. Nhưng em đâu biết rằng giữa dòng đời xuôi ngược, anh bây giờ khô nước mắt lòng càng vương thương nhiều.
 
        Thôi thì cũng đã qua rồi một tình yêu. Trên cõi đời nào ai lường trước được những điều ngang trái. Dẫu lời nói chân thành hay đầu môi chót lưỡi rồi gió cũng cuốn bay. Anh âm thầm góp gom kỷ niệm của một thời vụng dại để một mình hoài niệm bóng hình xa. Một mai nắng tắt, trăng tà. Biết ai còn giữ giùm ta chút tình…?



Ngô Chí Trung

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

Người về



Người thương binh trở về.
Thấp thoáng trên đường quê.
Dép mòn quai.
Bạc màu manh áo trận.
Trước mặt anh, cánh đồng lúa trải dài xanh bất tận.
Bừng lên sức sống quê hương.
Anh trở về với làng xóm thân thương.
Bằng hình hài không nguyên vẹn.
Xoa vết thương mà nghe lòng xót nghẹn.
Nhớ đồng đội hy sinh nằm lại chiến trường.
Bảo vệ biên cương, chủ quyền Tổ quốc.

 Buổi ấy ra đi, bất chấp hiểm nguy.
Gian khổ chẳng sờn.
Tiến bước dưới quân kỳ thề bảo vệ giang sơn.
Đem nhiệt huyết tuổi xuân với kẻ thù quyết chiến.
Thân làm trai khi sơn hà nguy biến.
Phận nam nhi phải trả nợ tang bồng.
Trông giặc thù gây đau thương xương trắng máu hồng.
Nhìn Ba Chúc(*) điêu linh hoang tàn cơn khói lửa.
Căm hờn chất chứa.
Tiếng đạn nổ vang rền.
Cái chết bất thần sau trước, hai bên.
Đồng đội ngã máu thắm vào đất mẹ.
Các anh nằm xuống khi tuổi đời rất trẻ.
Để mẹ già mòn mỏi ngóng mong con.
Có người vợ, người yêu chờ đợi héo hon.
Đừng trách, mẹ ơi! Con đền xong nợ nước.
Có chiến thắng nào không hy sinh, mất mát!
Đừng buồn, em ơi! Chẳng thể nào làm khác.
Khi biên cương vẫn còn bóng giặc thù.
Qua bão dông, cây non rồi sẽ mọc.
Đất nước thanh bình lại dịu ngọt lời ru.

Chiến tranh đã lùi xa.
Ngày tháng đi qua theo dòng lịch sử.
Đời người chỉ sống một lần.
Có tuổi tên trở thành bất tử.
Những chiến công mãi mãi âm vang.
Mặc đời sau thiên hạ luận bàn.

Người thương binh về lại với quê hương.
 Giữa những bon chen, tính toán tầm thường.
Nhân ngày thương binh liệt sĩ.
Xin thắp một nén hương:
Kẻ còn lại, áo hồ thỉ dãi dầu vương cát bụi.
Người hy sinh, chí tang bồng chưa thoả ngậm ngùi thương.




Ngô Chí Trung


(*) Thị trấn Ba Chúc thuộc huyện Tri Tôn tỉnh An Giang, nơi bọn Khmer Đỏ - Pôn Pốt thảm sát 3.157 người dân Việt Nam vô tội vào tháng 4 năm 1978. Phần lớn là phụ nữ, người già và trẻ em.


Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Lặng thầm




Lặng thầm ngồi đếm giọt mưa.
Lặng thầm buồn nhớ người xưa xa rồi.
Lặng thầm gặm nhấm đơn côi.
Lặng thầm nghe mảnh hồn trôi bên đời.
Lặng thầm trâm gãy bình rơi.
Lặng thầm kỷ niệm một thời phôi pha.
Lặng thầm đợi bước chân xa.
Lặng thầm tháng lụn ngày qua, thở dài.
Lặng thầm biết tỏ cùng ai.
Lặng thầm duyên lỡ tình phai… Lặng thầm!
 


Ngô Chí Trung